(MegaFun) - Cứ mỗi độ thu về, chúng ta lại có dịp cử hành lễ Vu Lan báo hiếu. Báo hiếu là bổn phận thiêng liêng của tất cả mọi người. Đông cũng như Tây, xưa cũng như nay, những người con hiếu không ai là không nghĩ đến công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.
Thế nhưng có nhiều người đã nhân cơ hội đó để tranh giành bổng lộc, của hồi môn của cha mẹ. Một biến tướng của ngày lễ truyền thống tốt đẹp đó khiến nhiều người không khỏi xót xa, thất vọng về sự xuống cấp đạo hiếu lễ của lớp trẻ ngày nay. Sinh 5 đứa con đủ cả nếp lẫn tẻ nhưng cuối cùng bà Lan (Vĩnh Phúc) vẫn phải cô quạnh tuổi già một mình. Tuy các con đều lập gia đình mà đứa xa nhất thì ở Hà Nội còn đứa gần cũng cách nhà bà chỉ 5 cây số vậy mà mỗi năm chúng chỉ về thăm mẹ vào đúng dịp Tết và giỗ bố hoặc khi bà đau ốm gọi điện nhờ vả thì chúng nó mới phân trực luân phiên. Lắm khi nhìn các con tị nạnh nhau khiến bà thấy ái ngại vì làm phiền đến con cháu, ảnh hưởng đến công việc làm ăn của chúng nó nên dù có ốm bà cũng cố lần mò bò dậy để tự phục vụ bản thân. Thế mới thấm thía câu "Một mẹ nuôi được 10 con chứ 10 con chưa chắc nuôi được một mẹ".
Thế nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi mảnh đất hơn 300 m 2 bà đang ở nằm trong dự án đền bù của tỉnh. Thông báo đó bà là người biết sau cùng chứ kể cả thằng cả ở trên Hà Nội cũng tường tận từ chân tơ kẽ tóc. Từ đầu tháng 7 âm lịch 3 đứa con dâu bà Lan đua nhau mua quà biếu mẹ nhân lễ Vu lan - điều mà chúng nó chưa bao giờ làm kể từ khi về làm dâu. Đến cả hai cô con gái út cũng không chịu thua chị kém em và tìm đủ mọi cách lấy lòng mẹ. Đứa con dâu cả thì mua cho bà một đống thực phẩm chức năng mà theo lời nó được đặt hàng xách tay từ Mỹ về nên uống đến đâu khỏe đến đấy. Đứa con dâu thứ hai nhìn thấy thì bĩu môi: "Thời buổi này ai dùng mấy cái loại thuốc lừa người đấy nữa. Uống vào bổ đâu chưa thấy mà có khi lại hại thân đấy mẹ à. Mẹ cứ nghe con ăn yến sào con mua hàng ngày vừa an toàn mà không sợ tác dụng phụ". Cô dâu út thì ngày nào cũng về thăm và ăn cơm cùng mẹ - điều mà mấy năm nay bà Lan ước ao, mong chờ nhất thì nay đã thành sự thật. Thế nhưng vui đâu chưa thấy vì đến bữa cơm bà chưa kịp ăn thì con dâu đã rào đón trước sau khiến bà nghẹn lòng không nuốt trôi cơm: "Mẹ nhớ thương nhà con nhất nhé. Các anh chị ai cũng có của ăn của để chứ hai vợ chồng con viên chức quèn nên vất vả lắm". Hai cô con gái ruột thì mua cho mẹ quần áo, giày dép - thứ mà đối với bà già 70 đâu còn có ý nghĩa? Thằng anh cả còn bắt mẹ phải tổ chức họp gia đình gấp để bàn việc chia chác tài sản, đất cát cho minh bạch trước khi họ đền bù. Ngày trước cả năm nó chỉ gọi về hỏi thăm mẹ được 2,3 lần chứ bây giờ ngày nào nó cũng gọi thúc dục. Câu trước hỏi han sức khỏe mẹ thì câu sau đã mạnh mồm nhân danh anh cả lên kế hoạch phân chia tài sản. Nhìn thấy những cảnh đó bà Lan đau lòng lắm. Bệnh đau đầu của bà lại bị nặng thêm vì sự quan tâm thái quá của các con. Đêm nằm vắt tay lên trán bà Lan chỉ ước giá như chúng nó biết yêu thương, có hiếu với người mẹ già này mà không vì mảnh đất tiền tỷ kia. Khác với hoàn cảnh của bà Lan thì ông Phùng (Nam Hà) lại rơi vào hoàn cảnh dở khóc dở cười khi Vu Lan năm nay hai thằng con trai tranh giành nhau đòi đón bố lên để phụng dưỡng tuổi già. Một mình gà trống nuôi con đến khi hai cậu con trai thành tài ông Phùng lại thui thủi một mình. Khi mảnh đất nhà ông Phùng được nằm ngay sát con đường liên xã mới mở rộng 15 m 2 thì giá đất tăng chóng mặt. Ông Phùng quyết định bán mảnh đất đó đi vì gần đường xe cộ qua lại ồn ào, bụi bặm và mua một căn nhà nhỏ trong ngõ xóm để sống nốt tuổi già. Biết bố đang ôm một đống tiền nên hai anh con trai đều muốn nuôi dưỡng bố. Ông Phùng còn ngạc nhiên hơn khi 2 nàng dâu đanh đá bỗng dưng trở nên ngoan hiền, lễ phép và về thăm nom ông mỗi tuần. Chúng nó mua đứ thứ thức ăn, đồ uống để tẩm bổ cho bố chồng. Cách đây mấy ngày đứa con trai út còn gọi điện bảo rằng nhân mùa Vu Lan muốn báo hiếu bố một chuyến đi du lịch biển cùng gia đình nó. Nhận được sự quan tâm của các con, ông Phùng chỉ thấy thêm âu lo, buồn bã và thất vọng. Của cải đối với một ông già gần đất xa trời như ông đâu còn giá trị? Tất cả rồi ông cũng để lại cho chúng nó chứ chết có mang đi được đâu?. Càng nghĩ ông càng thấy xót xa! Có thể bạn quan tâm Đóng lại
T.N |