| Người đàn bà và chiếc gương Người đàn bà lặng lẽ trước gương Hằn lên đó một con người đơn độc Những nỗi buồn như vệt ngang vệt dọc Niềm vui, như bụi phủ ngang đời Người đàn bà lặng lẽ hàng lệ rơi Chợt nhận ra, mình quá nhiều mất mát Tuổi xuân đi qua, nhan sắc phai nhạt Tình yêu như mây thành bão giông... Người đàn bà, đứng trước những bâng khuâng Những chông chênh cho kiếp người nghiêng ngả Đôi tay giữa mông lung muốn níu giữ tất cả Mà chẳng giữ được những giọt lệ đắng ngừng rơi... Thà rằng buồn mà còn khóc được thì thôi Còn hơn găm lại chất đầy thành câm lặng Sương gió ngoài thềm, găng thành bụi trắng In hằn nên người đàn bà mưa nắng thời gian.. Người đàn bà ngồi trước gương soi Chợt ký ức trở lại và rồi đi mất Chỉ còn lại những nỗi đau cuối chiều thật Thành những vết hằn loang lổ trong gương Cái bóng cũng thành kẻ đáng thương Chỉ còn lại lắng lo trong chiều xế.. Người đàn ông xưa cũng từng ngồi trên ghế Ngắm mỗi ngày cô gái trẻ soi gương Rồi người đàn ông bỏ đi như cánh chim trường Bỏ lại tình yêu.. chiếc gương và người đàn bà cô độc Bỏ lại khoảng trống trong lòng người đàn bà mệt nhọc Cạn lệ.. cho một kiếp hồng nhan 
*** Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH , những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!
|