Xóm Cổng Chùa đang chìm vào giấc ngủ trưa bỗng giật mình nháo nhác bởi tiếng cãi nhau. Tiếng bát đũa loảng xoảng phát ra từ nhà ông Chiến. Hàng xóm không ai bảo ai đều đổ xô ra cổng nghe ngóng. Chưa kịp hiểu ngô khoai thế nào đã nghe bà An (vợ ông Chiến) mếu máo:
|
- Bố con ông là đồ ích kỷ, ly dị thì ly dị, để xem bố con ông không có gái già này sống thế nào. Tiếng ông Chiến rít lên: - Bà giỏi cứ bước chân ra khỏi cái cửa nhà này xem. Tôi thì... chặt luôn cái chân của bà chứ chẳng chơi... Nói rồi ông vớ luôn con dao chẻ củi vẫn nằm lăn lóc ở góc sân giơ lên hăm dọa. Thấy chồng cầm dao, lại thấy hàng xóm đang đứng đầy ngoài ngõ, bà An được thể càng tru tréo: - Ối làng nước ôi... lão Chiến, lão ấy định giết tôi... - Mấy ông con trai giằng lấy con dao của ông Chiến đi, kẻo án mạng xảy ra bây giờ. - Có ai nhanh chân chạy đến mời bác trưởng thôn, mời luôn cả mấy chú công an xã đến đây. Ai nấy đều rất khẩn trương nhưng lại chẳng có ai dám dũng cảm vào giằng con dao trên tay ông Chiến. Những cái tát nổ đom đóm mắt mà ông Chiến dành cho vợ trở nên dồn dập hơn trong sự căng thẳng đến bất lực của hàng xóm. Rồi thì những thành viên đáng mong đợi cũng đến. Ban đầu là ông trưởng thôn, sau đến mấy bác công an xã. Hàng xóm dạt sang hai bên nhường đường, rồi cũng lại có người can đảm hơn nhập với đoàn tiến thẳng vào trong nhà. Ông trưởng thôn đỡ bà An đang nằm ăn vạ dưới nền nhà, đoạn quay sang ông Chiến: - Hai ông bà có chuyện gì từ từ nói chuyện, bằng này tuổi đầu, cháu nội, cháu ngoại đủ cả mà lại thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, rõ thật... không thấy xấu hổ hay sao? Còn gì là gia đình văn hóa, còn gì là thôn điểm, xã điểm xây dựng nông thôn mới (NTM). Không đợi ông trưởng thôn dứt lời, ông Chiến xẵng giọng: - Ông về mà lo chuyện gia đình nhà ông. Tôi không cần thôn điểm, không cần NTM. Ông nhịn đói để lấy danh được không. NTM gì mà bỏ bê việc đồng áng, bỏ bê nhà cửa, suốt ngày ăn mặc hở hang, bóng mới chả bánh... Nghe ông Chiến xả một tràng dài, đoàn cán bộ thôn cười xòa. Té ra hai ông bà cơm không lành, canh không ngọt là tại bà An tham gia đội bóng chuyền nữ của thôn. Kể cũng phải, từ đầu năm đến giờ, đoàn bóng chuyền nữ cứ thi đấu giao lưu triền miên giữa các thôn, các xã trong huyện. Việc đồng áng để mặc chồng con. Mấy bà, mấy chị lại thêm mấy mẹ đang độ tuổi 40 - 50 giờ mới chợt giật mình. Lúa ngoài đồng đã đến phiên làm cỏ mà chẳng thấy bóng bà nào ra đồng. Âu cũng tại cái "anh nông thôn mới", tại cái nhà văn hóa có cái sân vận động, nó đã hút hồn các bà mất rồi. SƠN HÀ |